Từ đó về sau, Cảnh Hòa đế quả nhiên giữ Lục hoàng tử bên cạnh để dạy bảo chính sự.
Đây đều là những việc Lục hoàng tử chưa từng tiếp xúc trước kia, nên hắn thực sự khiêm tốn học hỏi. Nhưng càng học, hắn càng nhận ra sự gian nan khi ngồi ở vị trí cao, cũng như biết bao chuyện thân bất do kỷ. Hoàng đế và đại thần tranh quyền đoạt lợi, đề phòng lẫn nhau. Thần tử muốn biến kẻ bề trên thành vật bài trí, chỉ cần ngồi yên ở đó là được, từ đó thao túng hoàng quyền.
Vị hoàng đế nào cũng muốn thi triển hùng tâm tráng chí, sao có thể cam tâm bị thần tử kiềm kẹp, hạn chế? Dần dà, họ trở thành kẻ cô độc, chẳng thể tin tưởng bất kỳ ai.
Qua thời gian học tập này, hắn mới hiểu vì sao phụ hoàng mãi chưa lập trữ quân. Hắn cũng hiểu rõ phụ hoàng vốn chẳng định giao vị trí đó cho Lão Ngũ và Lão Cửu. Bọn họ chẳng qua chỉ là đại diện được các thế gia quan hoạn đẩy ra phía trước, mà điều này là thứ phụ hoàng tuyệt đối không dung thứ.




